Có lẽ không phải tôi chọn nghề, mà chính nghề đã chọn và thấm vào tôi từ những ngày còn là sinh viên Trường Cao đẳng Y tế Ninh Bình. Và rồi, từ lúc nào không hay, nghề điều dưỡng trở thành một phần trong máu thịt, gắn bó với tôi như một lẽ sống.
Dù xã hội có phát triển đến đâu, con người vẫn luôn cần được chăm sóc và yêu thương. Trong cuộc sống thường nhật, giàu nghèo là điều dễ thấy. Nhưng chỉ khi ốm đau, ta mới thấu hiểu sự bình đẳng tuyệt đối của bệnh tật – nơi không ai có thể chọn cho mình “bệnh nhẹ” hay từ chối “bệnh nặng”. Lúc ấy, điều con người cần nhất không phải là sự phân định, mà là tấm lòng bao dung và sự chăm sóc tận tâm từ những người làm nghề y – đặc biệt là điều dưỡng.
Từ khi công tác tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh, trong tôi đã bắt đầu hình thành một nỗi trăn trở: "Mình có thể làm gì để giúp những bệnh nhân ung thư nghèo?" Bởi họ là những người phải gánh chịu nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thần, điều trị kéo dài, chi phí đắt đỏ, trong khi hoàn cảnh lại vô cùng khó khăn. Nhiều người đành xin về vì không đủ khả năng tiếp tục điều trị - những hình ảnh ấy khiến tôi day dứt mãi không yên.
.png)
Tôi bắt đầu hành trình thiện nguyện từ chính nỗi đau đó - bằng tấm lòng, bằng từng hành động nhỏ. Gần 7 năm qua, tôi đã cố gắng kết nối và giúp đỡ hơn 70 bệnh nhân khó khăn. Số tiền có thể không lớn, nhưng là cả tấm lòng của tôi và những người đồng hành - đó là những tia hy vọng, là sự động viên thiết thực để họ vững tin chống chọi với bệnh tật.
Tôi tin rằng: Thiện nguyện là mang lại yêu thương, là tiếp thêm ánh sáng và ấm áp cho những phận đời thiếu may mắn. Với tôi, mỗi cuộc đời được giúp đỡ, mỗi ánh mắt biết ơn của người bệnh là phần thưởng quý giá nhất mà nghề điều dưỡng ban tặng.
May mắn thay, tôi không đơn độc. Công việc của tôi được sẻ chia và đồng hành bởi những đồng nghiệp đáng quý tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Ninh Bình. Các bác sĩ, điều dưỡng luôn tận tình lắng nghe người bệnh, thấu hiểu hoàn cảnh, rồi liên hệ với tôi để cùng nhau lan tỏa yêu thương - không chỉ trong từng khoa phòng, mà rộng hơn là đến cả cộng đồng.
Tôi vẫn tiếp tục hành trình này - bằng trái tim của một người điều dưỡng. Và tôi tin, khi còn tình yêu thương, còn sự đồng cảm, chúng ta vẫn luôn có thể tạo nên những điều kỳ diệu.
ĐD.Phạm Khánh Tùng (TT.Ung bướu)