“Ở nơi ấy họ âm thầm lặng lẽ
Sớm hôm chiều chăm sóc bệnh nhân
Dẫu vất vả chẳng một lời than trách
Trái tim hồng luôn sáng giữa gian nan…”
(Trích thơ "Người điều dưỡng" - Tác giả: Khuyết danh)
Những câu thơ mộc mạc ấy như lời tri ân chân thành dành tặng những con người thầm lặng đang ngày đêm cống hiến trong ngành điều dưỡng. Trong hành trình chăm sóc sức khỏe, bên cạnh hình ảnh những bác sĩ khoác áo blouse trắng đầy tự tin, còn có một lực lượng âm thầm nhưng không thể thiếu – đó chính là những điều dưỡng viên. Họ là những người có mặt ở từng giường bệnh, từng ca trực ngày đêm, là người đầu tiên bệnh nhân nhìn thấy khi nhập viện và cũng là người cuối cùng nắm tay bệnh nhân khi xuất viện.
Làm điều dưỡng không chỉ là một nghề, mà là một sứ mệnh. Họ không chỉ chăm sóc thể chất mà còn là chỗ dựa tinh thần cho người bệnh trong những thời điểm yếu đuối và lo lắng nhất. Có lẽ không ai hiểu được nỗi đau của bệnh nhân hơn điều dưỡng – những người luôn lặng lẽ theo dõi từng chỉ số sinh tồn, từng giấc ngủ, từng cái cau mày vì đau, hay chỉ đơn giản là một ánh mắt cầu cứu. Chính những hành động nhỏ nhặt ấy đã dệt nên lòng tin và sự an tâm cho người bệnh. Có người từng nói: “Bác sĩ cứu người bằng trí tuệ, điều dưỡng giữ người bằng trái tim.” Câu nói ấy như một lời khẳng định cho vai trò đặc biệt của điều dưỡng - những người không chỉ hiện diện bên giường bệnh, mà còn hiện diện trong trái tim người bệnh với tất cả sự tận tâm và bao dung của một người chăm sóc thực thụ.

Tôi vẫn nhớ rõ buổi đi làm hôm ấy tại khoa khám bệnh- bệnh viện đa khoa tỉnh ninh bình- phòng khám ung bướu nơi tôi làm việc – một buổi chiều đầy mưa, gió lạnh và phòng bệnh chỉ còn lại tiếng thở dài đầy lo lắng. Cụ ông tai biến, đang ngồi xe lăn,và mang trong mình căn bệnh u phổi , ánh mắt đã dường như không còn nhận biết được xung quanh đang xảy ra những gì, đôi mắt đượm buồn. Nhưng tôi vẫn ngồi cạnh giường, nắm nhẹ tay cụ và thủ thỉ: “Ông ơi, hôm nay trời lại mưa rồi đấy… Cháu ở đây với ông,và người nhà,ông đừng lo gì cả, sau cơn mưa trời lại sáng” Dù biết cụ nói khó khăn, khó có thể đáp lại, tôi vẫn trò chuyện như thế – vì tôi tin rằng, sự hiện diện, giọng nói của mình có thể giúp bệnh nhân bớt cô đơn hơn trong khoảnh khắc yếu đuối nhất.
Nhiều người hỏi tôi, tại sao lại làm điều đó, làm gì có ai nghe thấy. Nhưng với tôi, điều dưỡng không chỉ là công việc tiêm truyền hay lập kế hoạch điều trị – mà đó là chăm sóc bằng cả tấm lòng. Có khi chỉ là một câu nói, một cái chạm nhẹ, cũng đủ để người bệnh cảm thấy ấm lòng. Và khi bệnh nhân đã xuất viện, được thấy họ nở nụ cười trên môi, bệnh tình thuyên giảm và luôn nhớ tới tôi.nhớ tới bệnh viện này,đó là động lực thôi thúc niềm tin và tình yêu nghề trong tôi. Tôi không chắc mình làm được điều gì to lớn, chỉ mong mỗi ngày làm việc của mình có thể đem lại chút gì đó bình yên cho bệnh nhân – dù là trong im lặng.Bắt đầu công việc tại khoa khám bệnh lúc 6h30 phút vào mỗi buổi sáng, những người điều dưỡng chúng tôi luôn cố gắng sắp xếp bệnh nhân khám bệnh một cách nhanh chóng, mỗi người một bệnh, mỗi người một tâm trạng khác nhau , nhưng đến với chúng tôi ,đến với bệnh viện đa khoa ninh bình mãi luôn là địa chỉ tin cậy của người bệnh trong và ngoài tỉnh, là ngôi nhà chung thứ hai của các y bác sĩ , điều dưỡng và những người bệnh.
Ngày nay, vai trò của điều dưỡng không còn đơn thuần là người hỗ trợ bác sĩ, mà đã trở thành một mắt xích không thể thiếu trong hệ thống chăm sóc sức khỏe toàn diện. Điều dưỡng viên là người gần gũi với bệnh nhân nhất, nắm bắt từng thay đổi nhỏ về thể trạng, tâm lý để kịp thời phản hồi và phối hợp cùng bác sĩ đưa ra phương án điều trị phù hợp. Họ không chỉ chăm sóc thể chất, mà còn là người kết nối cảm xúc, mang lại niềm tin và sự an tâm cho bệnh nhân cũng như thân nhân. Chính sự tận tình của điều dưỡng đã giúp bệnh nhân hồi phục không chỉ bằng thuốc men, mà còn bằng tinh thần và ý chí. Nếu bác sĩ là người đưa ra phương án, thì điều dưỡng chính là người hiện thực hóa điều đó – bằng cả chuyên môn, bằng cả một trái tim và lòng nhân hậu.
Nhân Ngày Quốc tế Điều dưỡng, xin được gửi lời tri ân sâu sắc đến tất cả các điều dưỡng viên – những người mang trái tim nhân hậu và đôi tay khéo léo. Cảm ơn vì sự kiên nhẫn, tận tụy và yêu thương mà các anh chị đã trao cho người bệnh, ngày này qua tháng khác. Chính các anh chị là minh chứng rõ ràng nhất cho câu nói: "Điều dưỡng – Trái tim của người chăm sóc".