Người ta thường ví Khoa Khám BệnhYêu Cầu là "mặt tiền", là cửa ngõ của mỗi bệnh viện. Với tôi, đó còn là nơi gói gọn cả thanh xuân, là nơi tôi đã dành trọn 21 năm cuộc đời để thấu hiểu hai chữ: Điều dưỡng.
21 năm - một con số đủ dài để chứng kiến những thay đổi của ngành y, nhưng cũng đủ sâu để tôi nhận ra rằng: Phía sau mỗi tấm thẻ số, mỗi tờ phiếu khám là một số phận, một nỗi lo âu cần được xoa dịu.

Nơi áp lực hóa thành niềm thương
Làm điều dưỡng tại Khoa Khám bệnh yêu cầu, áp lực không chỉ đến từ khối lượng công việc khổng lồ mà còn từ sự kỳ vọng rất lớn của người bệnh. Tại đây, chúng tôi không chỉ cần sự chuẩn xác trong chuyên môn mà còn cần một tinh thần thép và một trái tim mềm.
Có những buổi sáng vội vã, tiếng bước chân dồn dập, những câu hỏi dồn dập... nhưng chỉ cần một nụ cười trấn an, một lời hướng dẫn tận tình, tôi thấy ánh mắt lo âu của người bệnh dần dịu lại. Đó chính là khoảnh khắc tôi biết mình đã chọn đúng con đường.
Hơn cả một nghề nghiệp, đó là sự thấu cảm
Sau hơn hai thập kỷ, tôi không còn xem mình chỉ là người thực hiện các y lệnh hay hướng dẫn thủ tục. Tôi thấy mình như một người đồng hành.
• Là đôi tai lắng nghe những tiếng thở dài của người già.
• Là bàn tay vỗ về những em nhỏ đang sợ hãi.
• Là nhịp cầu kết nối niềm tin giữa bệnh nhân và bác sĩ.
21 năm qua, tôi đã học được cách lắng nghe những điều bệnh nhân chưa kịp nói, học cách kiên nhẫn khi thế giới xung quanh dường như đang mất bình tĩnh. Bởi tôi hiểu, người bệnh tìm đến mình không chỉ để chữa thân bệnh, mà còn để tìm kiếm sự an tâm.
Tự hào hai tiếng "Điều dưỡng"
Nhiều người hỏi tôi: "Làm ở vị trí khám bệnh lâu thế, có mệt không?". Câu trả lời là có, rất mệt. Nhưng mỗi khi nhìn lại hành trình 21 năm, lòng tôi lại ngập tràn sự tự hào.
Tự hào vì mình đã là một phần của Khoa Khám bệnh Yêu Cầu, nơi tiếp đón những hy vọng đầu tiên của người bệnh khi bước chân vào viện. Tự hào vì dù trong hoàn cảnh nào, mình vẫn giữ được sự chỉn chu, chuyên nghiệp và lòng trắc ẩn của một người làm nghề y.
21 năm - Thanh xuân của tôi nằm ở những hành lang này, và nếu được chọn lại, tôi vẫn xin được là một người điều dưỡng thầm lặng, tận tụy dưới mái nhà Khoa Khám bệnh Yêu cầu thân yêu.
Nguyễn Thị Lan Phương